Mê Xe Lửa




Thấy cậu bé đứng chết trân nhìn toa xe lửa, tôi chợt nhớ đến một kỷ niệm của những năm tiểu học. Tôi còn nhớ mỗi ngày trên đường đi bộ đến trường, tôi hay dừng lại trước một cửa tiệm bán đồ chơi. Say sưa ngắm chiếc xe lửa trong tủ kính, mơ ước ngày nào đó có được chiếc xe lửa này để chơi. Ngắm một lát rồi vội vã đi nhanh để không bị trể học.

Có một lần tôi bị bệnh rất nặng, (không nhớ là ban cua hay ban bạch gì đó), phải nằm nhà cả tháng trời. Suốt ngày ở trong nhà, chỉ biết cạo gió, ăn cháo, uống thuốc, rồi ngũ li bì. Không được ra ngoài chơi, buồn chán lắm.

Một hôm thức giấc, thấy chiếc lửa bên cạnh tôi. Không còn là giấc mơ nửa, mà là hiện thật. Đúng là chiếc xe lửa trong tủ kính rồi. Giấc mơ thành sự thật. Nổi sung sướng không tả được bằng lời. Thì ra mẹ tôi đã biết tôi mê chiếc xe lửa này. Bấy giờ, tôi chơi với chiếc xe lửa suốt ngày, không còn buồn chán, hết bệnh hồi nào không hay.

Bây giờ nhìn cậu bé này, tôi chợt thấy mình già rồi, mà cũng còn mê chụp hình xe lửa. Có một đều tôi không hiểu được là, tại sao mấy toa xe lửa lại có sức hấp dẩn, thu hút mãnh liệt như thế.

-Quân
California, Tháng Mười Một 2013.


Order Here!



Thấy bảng hiệu "order here!" dể thương, tôi bước đến định chụp một tấm. Chưa kịp chụp thì anh chủ đến tiếp khách. Anh nói đùa, nếu muốn chụp phải trả năm đô. Tôi chỉ cười trừ. Anh khoe với tôi cái bảng hiệu là do một người bạn họa sĩ vẽ cho anh tuần rồi. Bạn thấy dể thương không?

Trò chuyện với anh một lát, thấy anh cũng có nhiều nghệ sĩ tính, tôi xin chụp anh một tấm. Anh đồng ý ngay, và làm dáng cho tôi chụp. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy một chiếc xe lunch truck đẹp như vầy, và một anh chủ thật vui tính. Lần sau có dịp gặp lại, tôi phải mua vài món.

Order here, not here!

-Quân
California, Tháng Mười Một 2013.


Chốn Về



Đi lang thang trong nghĩa trang, nhìn cái chết, tôi thấy được sự sống và tình thương.

Trước hay sau, sớm hay muộn, rồi cũng phải chia tay nhau thôi. Nầy, bạn ơi! Khi chia tay đừng buồn khóc nhé. Tình thương sẽ vượt qua tất cả, hãy nói cho nhau một vài lời nồng nàng, để được sống mãi trong nhau, như vậy sẽ không bao giờ có chuyện ra đi.

Nầy bạn ơi!, cuộc đời quá ngắn ngủi, sống thì phải yêu thương, vì yêu thương là sống đó.

-Quân
California, Tháng Mười Một 2013.

Thu Chết




Mấy hôm nay, thời tiết bắt đầu hơi lạnh. Thu chưa đi mà Đông đang vội về. Ngỡ như Thu đã chết. Thu đã chết thật rồi, người ơi!

Buồn.

Tôi đang nghe Giấc Mơ Mùa Thu, sáng tác của Võ Thiện Thanh – một trong nhưng bài nhạc tôi rất thích – đặc biệt bốn câu cuối:

Ngày nào còn mang hơi thở chắc tôi vẫn còn nhớ người
Ngày nào đôi chân lê bước tuổi Xuân theo chiều nắng phai
Bàn tay nâng niu kỷ niệm vỗ về giấc mơ xa mờ
Mỗi khi Thu về tôi nhớ người

Khi buồn, tôi đến với âm nhạc và thơ văn. Chẳng thà sống ‘trên mây’, để được thấy tình yêu bất tử; còn hơn đối diện với hiện thực quá phũ phàng.

Khi buồn, bạn làm gì?

-Quân
California, Tháng Mười 2013.

Phơi Áo



Nhiều người nghĩ rằng phơi áo quần là chuyện xưa trái đất của thời đại ông bà mình. Nhưng tôi nghĩ phơi áo quần cho ta được nhiều lợi ích:
  • Bạn có nhớ những quảng cáo bán thuốc tẩy trên TV hứa hẹn làm cho quần áo có được mùi thơm của không khí trong lành (fresh air) không? Quảng cáo bán thuốc tẩy trắng? Khi phơi quần áo thì mình không cần mấy thứ thuốc đó nửa, ánh sáng mặt trời và không khí thiên nhiên đã có đầy đủ rồi.
  • Máy sấy làm cho quần áo mau củ mòn hơn.
  • Phơi áo quần tiết kiệm được tiền điện, máy sấy hút nhiều điện lắm.
Nếu bạn có quan tâm đến môi trường, hãy bớt dùng máy sấy. Ở nhiều quốc gia khác, phơi áo quần là chuyện thông thường. Ở Âu châu, chỉ có 50% dân số có máy sấy. Ngược lại, ở Hoa Kỳ, lại rất ít thấy ai phơi áo quần.

Thiết nghỉ, dùng máy sấy mới là xa xí và xưa trái đất.

-Quân
California, Tháng Mười 2013.

Lá Non




Thương quá, sinh ra trong vùng tối ẩm thấp dưới tàng cây già. Lúc nào cũng như thèm ánh sáng, như trẻ con khát sửa mẹ. Thương quá, còn bé mà không còn được nguyên vẹn. Tôi muốn hỏi đời một câu: "Lá vẫn xanh nhưng sao đời quá bạc?"

-Quân.
California, Tháng Mười 2013

Quán Vắng



Lâu rồi không trở lại đây uống cà phê. Hôm nay thấy cảnh vật cũng không thay đổi nhiều, chỉ có một điều khác xưa là hôm nay không có một bóng người. Sự im lặng ở đây làm cho tôi như muốn ngợp thở, tưởng chừng như cái điện thoại đã từ lâu cũng không còn reo nữa. Tôi định ngồi xuống uống một ly. Nhưng thôi, uống một mình buồn chết.

-Quân
California, Tháng Mười 2013.

"In all our searching, the only thing we've found that makes the emptiness bearable is each other." ~ Carl Sagan


664




Tôi thấy mấy đứa con nít thích đi trên thanh sắt, được vài bước thì bị mất thăng bằng, lao chao, ngã lên ngã xuống, rồi cười thật giòn. Nguời lớn thì chỉ đi trên thềm xi măng cho chắc ăn. Còn cô bé này sao thích đi trên đường sỏi?

Tôi nghỉ đi trên sỏi không gập ghềnh nhiều như đi trên thanh sắt nhỏ, nhưng cũng phải chú ý từng bước chân, không khéo thì cũng bị trặc mắt cá.

Còn so với thềm xi măng, con đường sỏi tuy có chút gập ghềnh, nhưng lại không bị nhàm chán. Và nếu đi từng bước chầm chậm chắc cũng rất thú.

Có phải đây là tuổi ô mai, cái tuổi bắt đầu biết nghỉ ngợi bâng quơ, bắt đầu có những nổi vui buồn không tên?

-Quân
California, Tháng Mười 2013.

b




Trong tĩnh lặng,
Tôi thấy được ánh sáng.
Trong ánh sáng,
Tôi tìm được tĩnh lặng.
Nhìn lại cuộc đời,
Như giấc mơ...

-Quân
California, Tháng Mười 2013.


"Love, I’m pretty sure, is light." ~ Jan Zwicky

Hột Vịt Lộn




Tôi tưởng tượng, nếu là tình nhân thì câu chuyện có thể như thế này: "Anh thử hột này đi, ở đây họ làm vịt lộn ngon lắm". Còn nếu là vợ chồng thì có thể là: "Con này lớn quá, ghê quá, em không ăn đâu, anh ăn đi, nếu bỏ thì có tội đó".

Nhạc sĩ Vinh Sử có câu thơ bất tử, chúng ta thường nghe "tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Nghe như một sự thật đau lòng. Hôm nay tôi xin lỗi nhạc sĩ Vinh Sử chế lại câu thứ hai. Nếu thỉnh thoảng kéo nhau đi ăn hột vịt lộn, ru lại câu hò, cho "tình mãi đẹp tuy đã vẹn câu thề".

-Quân
California, Tháng Chín 2013.

Mình ơi, tôi gọi bằng nhà
Nhà ơi, tôi gọi mình là nhà tôi.
~ Bùi Giáng


Không Hối Hận




Nếu ai đã từng yêu thì chắc đã biết rõ. Kinh khủng lắm. Nó làm cho mình dể bị tổn thương. Nó mở lòng, mở tim mình ra. Rồi người nào đó sẽ lọt vào, làm lộn xộn, lung tung lên.

Còn nửa. Khi yêu thì cho rất nhiều, cho không tính toán, cho như điên cuồng. Nhưng không bao giờ hối hận. Kinh khủng lắm.

C'est l'amour.

-Quân
California, Tháng Chín 2013.

"I love you not because of who you are, but because of who I am when I am with you."
~ Roy Croft (1907-1973)

Nặng



Nếu anh bạn cần một người để tâm sự, tôi sẽ sẵn sàng ngồi xuống nghe anh nói. Dù không biết anh là ai, nhưng tôi nghĩ còn nhiều người chung quanh rất thương mến anh. Đừng phụ lòng họ, anh nhé. Hãy ngẩn đầu lên, nhìn về phía trước, hít một hơi thở dài, đời sẽ nhẹ hơn nhiều.

-Quân
California, Tháng Chín 2013.

"Always keep your head up, because if it's down you won't be able to see the blessings that have been placed in your life." ~ Jace Flournoy

Hạ Giá



Trước khi bạn lên án hai ông này, xin bạn hãy nghĩ lại xem, hạ giá như thế này có phải là cố tình muốn người ta nhìn. Đâu phải ai cũng là thần thánh mà không khỏi xoay đầu.

Nếu bạn vẫn còn nghĩ là hai ông này tâm chưa tịnh lắm thì chắc tôi còn có nhiều tội lỗi hơn. Chính tôi cũng đang nhìn về hướng đó, và còn chụp hình nửa.

-Quân
California, Tháng Chín 2013.

"In our factory, we make lipstick. In our advertising, we sell hope."
~ Peter Nivio Zarlenga


Karaoke



Chúng tôi vài anh em bạn, ngồi trong garage dưới ánh đèn neon tờ mờ. Vài chai rượu, vài món nhậu, ca hát lung tung. Chẳng ai là ca sĩ chuyên nghiệp cả, có khi hát những phiên khúc quen thuộc thì rất chỉnh, nhưng khi vô điệp khúc thì lại rớt. Cho dù hát hay hay dở, khi hát hết bài, cả bàn đều vổ tay, rồi cùng nâng ly uống.

Vậy mà tôi thấy vui sao.

Bạn hữu ơi! Hãy cùng tôi ngồi xuống đây, hãy uống đi cho quên đời, hãy hát đi cho quên người. Rồi ngày mai, khi thức giấc, nghe đâu đây một chút tình.

Dzô !!!

-Quân
California, Tháng Chín 2013.

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...